Lá thư tuyệt mệnh của Jonghyun: sau ánh hào quang là muôn nỗi bế tắc

0
1507

 

Nine 9 – thành viên nhóm nhạc Dear Cloud – đã tiết lộ lá thư từ biệt của Jonghyun.

Nine 9 cho biết Jonghyun đã yêu cầu cô đăng lá thư lên để mọi người có thể biết về câu chuyện của anh. Nine 9 nói rằng Jonghyun đã tâm sự với cô về những suy nghĩ tối tăm, sâu thẳm và cô đã cảnh báo gia đình anh cũng như cố gắng giữ anh ở lại. Nine 9 tin rằng có lí do để Jonghyun để lại cho cô lá thư cuối cùng này và thừa nhận sẽ có những tranh cãi, nhưng cô tin rằng anh tin tưởng trao gửi điều đó cho cô. Nine 9 đã hỏi ý kiến gia đình Jonghyun trước khi quyết định thực hiện mong ước cuối cùng của anh.

Lá thư rất dài có nội dung như sau:

Trong tôi mọi thứ đã vỡ vụn. Căn bệnh trầm cảm từ từ gặm nhấm tôi, cuối cùng đã nuốt chửng tôi và tôi không thể nào chống lại nó.

Tôi chán ghét bản thân mình, tôi cố gắng níu giữ những kí ức vỡ tan và hét lên với chính mình để mong được để ý, nhưng rốt cuộc chẳng có câu trả lời nào.

Nếu không thể thoát khỏi cảnh ngột ngạt này, tốt hơn là nên dừng lại.

Tôi tự vấn rằng ai là người chịu trách nhiệm cho tôi. Chỉ có mình tôi. Tôi hoàn toàn cô độc. 

Nói ra câu kết thúc luôn dễ dàng, nhưng lại rất khó khăn để chấm dứt thực sự. Tôi đã sống đến bây giờ trong những nỗi dằn vặt ấy.

Họ nói tôi muốn trốn chạy. Đúng vậy, tôi muốn trốn chạy… Khỏi bản thân mình, khỏi các bạn.

Tôi hỏi đó là ai. Chỉ là tôi. Lại là tôi. Và vẫn chỉ có mình tôi thôi.

Tôi hỏi tại sao tôi cứ tiếp tục mất dần đi những kí ức. Họ nói là do tính cách của tôi. Tôi hiểu chứ. Cuối cùng, tất cả đều là lỗi của tôi.

Tôi muốn được ai đó chú ý, nhưng chẳng ai làm vậy cả. Không có ai gặp tôi, nên dĩ nhiên họ không biết rằng tôi tồn tại.

Tôi hỏi tại sao người ta lại sống. Họ đang sống và tiếp tục sống.

Nếu tôi hỏi tại sao người ta chết, tôi đoán họ sẽ nói rằng họ mệt mỏi quá rồi.

Tôi đã phải chịu đựng và lo lắng. Tôi chưa bao giờ học cách biến nỗi đau của mình thành niềm vui.

Nỗi đau vẫn chỉ là nỗi đau. Họ bảo tôi đừng nên như vậy.

Tại sao? Thậm chí tôi không thể kết thúc mọi thứ theo cách tôi muốn sao?

Họ bảo tôi hãy tìm ra nguyên nhân khiến tôi đau khổ. Tôi biết rõ tại sao chứ. Tôi đau đớn vì chính bản thân mình. Tất cả đều do lỗi của tôi và vì tôi tệ hại.

Bác sĩ, đây là điều ông muốn được nghe phải không?

Không, tôi đã chẳng làm điều gì sai cả.

Khi bác sĩ cất giọng nhẹ nhàng đổ lỗi cho tính cách của tôi, tôi đã nghĩ “Trở thành bác sĩ dễ dàng thật”.

Kì lạ làm sao khi tôi đau đớn vô cùng. Những người đau đớn hơn cả tôi vẫn còn sống tốt. Những người yếu đuối hơn tôi vẫn còn sống tốt. Tôi đoán là không. Chẳng có ai đang sống trên cõi đời này lại đau đớn hơn tôi, hay yếu đuối hơn tôi cả.

Nhưng họ nói tôi vẫn nên sống tiếp.

Tôi đã hỏi tại sao quá nhiều lần nhưng không phải vì tôi. Mà vì các bạn.

Tôi muốn được vì tôi.

Xin đừng nói lời nào nếu như bạn không hiểu.

Muốn biết lí do vì sao tôi đau đớn? Tôi đã từng nói rồi. Tại sao tôi lại đau đớn. Không ổn khi đau đớn nhiều như vậy bởi vì điều đó hay sao? Tôi cần phải có một lý do nào đó kịch tính hơn à? Tôi cần nhiều hơn một câu chuyện?

Tôi đã nói với các bạn rồi. Các bạn không lắng nghe ư? Những điều tôi có thể vượt qua sẽ không kết thúc trong những vết sẹo.

Không phải chỗ của tôi để va chạm với thế giới này.

Không phải cuộc đời của tôi để được nổi tiếng với thế giới này.

Họ nói đó là lí do tại sao tôi đau đớn hơn. Bởi vì tôi đã va chạm với thế giới, bởi vì tôi nổi tiếng với thế giới. Tại sao tôi lại chọn điều này? Thật nực cười làm sao.

Đó là một điều kì khi tôi kéo dài được lâu đến mức này.

Tôi có thể nói gì hơn? Xin hãy nói với tôi rằng tôi đã làm tốt.

Như thế là đủ cho tôi đến được đây rồi. Rằng tôi đã làm việc chăm chỉ. Cho dù bạn không thể nở nụ cười khi bạn để tôi đi thì cũng mong bạn đừng đổ lỗi cho tôi.

Tôi đã chăm chỉ rồi.

Tôi đã vất vả rồi.

Tạm biệt.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here